Hiển thị các bài đăng có nhãn tam-su. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tam-su. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

Điểm danh 5 tính cách khiến các nàng “mãi cô đơn”

Trong khi các bạn gái đã yên bề gia thất với gia đình hạnh phúc, có những cô nàng xinh đẹp, ưa nhìn lại vẫn cô đơn lẻ bóng. Nếu bạn mắc phải một trong 5 nhược điểm dưới đây, rất có thể đó là lý do cho đến thời điểm này bạn vẫn cô đơn
    Siêu sến sẩm
    Tình yêu được coi là thứ tình cảm lãng mạn và thăng hoa nhất. Vì vậy những hành động, những lời nói lãng mạn là điều không thể thiếu trong tình yêu. Yêu một cô gái mơ mộng, ngọt ngào là ước mơ của phần lớn đấng mày râu. Song với những cô nàng mà sự lãng mạn đến mức sến sẩm thì đó thực sự là áp lực khiến đàn ông muốn tránh xa.
    Đại đa số các cô nàng sến sẩm thường thuộc làu những câu chuyện ngôn tình và mơ ước những câu chuyện tình lãng mạn như phim Hàn Quốc. Họ có thể say sưa kể về tình yêu mà họ mơ ước, thậm chí bật khóc trước một hành động của nam diễn viên chính trong một bộ phim truyền hình. Những cô nàng có tính cách này thường tự xây dựng một hình tượng người yêu lý tưởng cho riêng bản thân mình. Họ muốn người yêu mình thực sự là những chàng trai lãng mạn, ngọt ngào, thông minh hoàn hảo. Điều này thật khó cho cánh mày râu. Vì vậy họ thường xuyên bị chỉ trích. Lâu dần họ trở nên mệt mỏi và tự ti về con người và tính cách của mình. Họ sẽ tự động rời xa những cô nàng siêu sến sẩm để nàng tiếp tục tìm kiếm người yêu trong mộng của mình.
    Siêu mạnh mẽ, quyết đoán
    Bản năng của đàn ông là mạnh mẽ, bản chất của phụ nữ là yếu mềm. Trong tình yêu điều này vẫn giữ nguyên giá trị dù tại thời đại hiện nay, mạnh mẽ, quyết đoán luôn là phẩm chất tốt mà cánh mày râu luôn đề cao ở phụ nữ. Tuy nhiên với đàn ông nói chung, sự mạnh mẽ này vẫn ở trong một giới hạn nhất định. Bản thân họ, thường sợ “chết khiếp” những người phụ nữ uống rượu như nước lã, hút thuốc lá phì phèo, nói chuyện một cách bỗ bã…
    Bạn phải chấp nhận rằng, đàn ông luôn bao biện  cho những thói hư tật xấu của mình, tuy nhiên không vì thế mà họ có cái nhìn khoan dung với những phụ nữ có cùng thói hư đó. Trong một trắc nghiệm về tâm lý đàn ông gần đây, hơn 85% đàn ông khẳng định, họ vô cùng sợ hãi khi chứng kiến của người yêu của mình say xỉn thậm chí nôn mửa. Yêu đối tượng này khiến đấng mày râu sợ hãi.

    Cá tính, độc đoán
    Dù muốn hay không chúng ta cũng phải công nhận những cô gái có tính cách độc đoán thường là người cá tính và rất giỏi giang. Họ có phần quyết đoán, dứt khoát và hơi cá nhân. Yêu họ, đàn ông thấy mình lép vế, lấy họ, đàn ông nghĩ mình sẽ bị đổi vai. Mà đó chính là điều mà đấng mày râu sợ hãi nhất.
    Khi yêu và cưới một cô nàng độc đoán sẽ biết cách dùng điểm mạnh của mình để áp đặt đối phương. Đàn ông vì thế mà cảm thấy đánh mất toàn bộ quyền tự quyết và chủ động của mình nếu như ở bên một cô gái cá tính độc đoán.
    Lạnh lùng, liều lĩnh
    Với phụ nữ họ bị hấp dẫn bởi sự lạnh lùng và liều lĩnh của đàn ông, thế nhưng ngược lại đấng mày râu lại thường né tránh những cô nàng lạnh lùng và liều lĩnh. Đó là những cô nàng không e sợ bất cứ điều gì. Vì vậy, các chàng luôn cảm thấy hoang mang trước mẫu phụ nữ này. Khi yêu, một cô ấy liều lĩnh có thể bất chấp tất cả để chinh phục người mình yêu  nhưng khi cảm thấy hết yêu  họ cũng lạnh lùng bất chấp tất cả để từ bỏ mối quan hệ đó.
    Tâm lý chung của đàn ông  là e sợ những cô gái này, bởi sự liều lĩnh của họ khiến các chàng cảm thấy cuộc sống của mình không an toàn, bình yên. Bởi cô nàng bên cạnh mình giống như một “con ngựa hoang” khó có thể cầm cương được.
    Giả dối, diễn kịch
    Một trong những nỗi sợ hãi lớn nhất của đàn ông là sự giả dối. Đây được đàn ông cho là tính xấu nhất của phụ nữ. Mẫu phụ nữ đàn ông luôn muốn tránh xa. Song giả dối đến mức "điêu luyện”,  trước mặt đàn ông vẫn đóng giả ngoan hiền, chung thủy mà sau lưng có trời mới biết hành động ra sao thì cánh mày râu càng khiếp sợ.
    Với những cô nàng giỏi diễn kịch này, thời gian đầu có thể giới mày râu chưa nhận ra được những “chiêu trò” của họ song về lâu dài khi nhận ra bản chất của người yêu, những người đàn ông cũng không ngần ngại dứt tình với họ. Đôi khi những cô gái giỏi diễn kịch này không thực sự chú tâm lừa dối người đàn ông của mình, nhưng họ xây dựng cho mình một vỏ bọc hoàn hảo đến mức lâu dần “diễn” trở thành bản chất, nét tính cách khó bỏ của họ. Đến một lúc nào đó, các cô gái này thường nhận phải những quả đắng trong mối quan hệ của mình.
    Khánh Linh
    (Theo Congluan)

    Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

    Vợ ngang nhiên đi với bồ vì bảo tôi từng 'bóc bánh trả tiền'

    Vợ nói tôi đi "bóc bánh trả tiền" được, thèm của lạ thì cớ sao em không được, tôi không có quyền ngăn cấm.


    Tôi mới phát hiện vợ ngoại tình, hôm ngồi công viên hóng gió thì gặp em đi với trai lạ. Tôi gọi ngay cho vợ về nhà gặp để hỏi em cho ra lẽ. Vợ không tỏ ra hối lỗi hay sợ sệt mà ngang nhiên thừa nhận mình có bồ. Vợ nói tôi đi "bóc bánh trả tiền" được, thèm của lạ thì cớ sao em không được? Tôi không có quyền ngăn cấm hay nói gì em.

    Tôi từng giải thích dù có đi "bóc bánh trả tiền" nhưng không bao giờ có ý nghĩ phản bội vợ. Em không chấp nhận, nói tôi không kiềm chế được nên đi tìm của lạ thì đừng lên giọng quản em. Em bảo tôi không đủ tư cách, vợ tôi không chấp nhận cái kiểu "Đàn ông ai cũng có phút lầm lỡ nên được tha thứ này nọ". Với em đó là nhảm, ý nghĩ cổ hủ chỉ có những bà vợ của thời bao cấp mới chấp nhận.

    Không có kiểu bao dung cho người chồng hư đốn, thèm "của lạ" mà vẫn ngang nhiên mong được giữ cả "của nhà". Em nói "Lúc anh đi gái có nghĩ tới em không mà mong em thông cảm. Tha thứ, bao dung tùy từng cái chứ. Không phải cái gì cũng tha thứ, bao dung chỉ vì mình là phụ nữ. Thế sẽ bị coi thường, cho là nhu nhược, chứ không nhận lại được sự tôn trọng từ ai cả".

    Vợ nói tôi thích ly dị thì đưa đơn em ký, không cứ ở vậy coi như bạn trọ, đừng mong em quay về là người vợ hiền của tôi như xưa. Tôi nghĩ dù bản thân có là người mắc sai lầm trước thì vợ cũng nên bao dung tha thứ chứ. Cuộc hôn nhân của tôi hiện trong tình trạng sắp tan vỡ. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.

    Thứ Tư, 23 tháng 9, 2015

    Em trả thù tôi sau 4 lần mang thai mà không được làm mẹ

    Tôi đã đi xem ngày cưới và định ngày đưa về nhà thì em lạnh lùng nói rằng đã yêu người khác và không cần gì nữa. 

    Ngày đó em lên Hà Nội giúp việc cho gia đình tôi, tuổi 16 em hồn nhiên, gia đình nghèo nên phải nghỉ học đi làm giúp đỡ gia đình. Một thời gian sau em xin về quê để làm việc gần nhà. Rồi một ngày em gọi tôi ra đón ở bến xe, tôi bất ngờ khi thấy em chỉ với balo và mấy bộ quần áo mang theo. Rồi em nói yêu tôi. Tôi thuê nhà và xin cho em vừa học nghề vừa làm việc phù hợp với sức khỏe. Kết quả của cuộc tình vụng trộm là em có thai hơn 3 tháng, năm đó em 19 tuổi. Tôi muốn giữ thai nhưng để em quyết định, em lại bỏ thai. Hai năm sau tay nghề của em khá vững vàng, hàng tháng gửi tiền lương về quê. Cuộc sống và công việc của em dần ổn định. Em lại có thai hơn hai tháng và không muốn giữ vì lý do còn quá trẻ.

    Những năm tháng sống chung như vợ chồng em muốn tôi bỏ vợ lấy em. Hai đứa con còn quá nhỏ, tôi không thể bỏ ngay mà đi được. Em giận dỗi, cãi vã nhưng rồi vẫn không rời được nhau. Lần thứ ba mang thai em quyết định giữ, đến tháng thứ 8 lại bị sẩy thai, năm đó em 22 tuổi. Tôi và em đau khổ vì thương thằng bé không được làm người. Hàng ngày em thúc giục việc tôi phải tiến hành ly dị vợ. Trước sức ép của em, tôi nghĩ đến việc nhờ anh em họ hàng thay mặt gia đình lên nói chuyện với nhà em trước.

    Tôi bất ngờ khi em báo có thai lần nữa được 3 tháng. Em về quê chờ ngày tôi cùng gia đình lên nói chuyện. Đúng ngày hẹn đó các anh em họ hàng không đi được, còn một người đi, có lẽ mọi người ngại khi tôi chưa ly hôn xong. Hoang mang, bối rối không biết làm thế nào, gia đình em làm mấy mâm cơm chờ khách lên, tôi cố gắng chờ đến đầu giờ chiều để có thêm người chứ một người đi cùng coi sao được. Cuối cùng vẫn không có thêm ai đi cùng, tôi xin lỗi em, em khóc như chưa từng khóc bao giờ.

    Hôm đó, tôi cầu xin em và gia đình hãy giữ lại đứa con. Vài ngày sau, em và gia đình bảo tôi muốn giữ thai thì mang tiền về quê để em dưỡng thai và không muốn gặp tôi nữa. Em bảo với mẹ tôi là sẽ nuôi dạy nó lên người. Em gọi điện ép tôi đúng ngày phải mang tiền về quê, tôi đáp ứng một phần đòi hỏi của em vì định đưa dần để còn có cơ hội lên thăm hai mẹ con. Một tuần sau gặp em, em nói sẽ dùng chính số tiền tôi đưa để bỏ con. Tôi choáng váng, không biết đi như thế nào mà về được đến nhà khi đã nửa đêm.

    Thật ra thằng bé đã không còn, em bỏ con vào đúng chiều ngày tôi thất hẹn với em và gia đình rồi. Ân oán tưởng như không còn, nửa tháng sau em lại lên Hà Nội làm công việc cũ. Em gặp lại tôi, hai kẻ tồi tệ lại quan hệ với nhau như trước. Em cho tôi 3 tháng để xong thủ tục ly dị và đưa về nhà ra mắt. Tôi đã đi xem ngày cưới và định ngày đưa về nhà thì em lạnh lùng nói rằng đã yêu người khác và không cần gì nữa. Có phải em quay lại chỉ để trả thù tôi? Giờ tôi phải làm sao? Rút lại đơn ly hôn liệu có xứng đáng với vợ con? Các bạn cho tôi lời khuyên. Chẳng biết thực sự em muốn gì ở tôi.

    Hưng

    Thứ Năm, 10 tháng 9, 2015

    Hôn nhân tan vỡ từ tuần trăng mật vì tôi không yêu vợ

    Cuộc hôn nhân không tình yêu, quan hệ gối chăn không suôn sẻ, nói em ly hôn đi nhưng em không chịu.

    Người ta nói hôn nhân là mồ chôn của tình yêu. Với tôi, tình yêu đã được chôn từ lâu vì bản thân đến với hôn nhân chỉ bằng sự thương hại. Tôi là người đàn ông khá thành đạt, công việc ổn định, thu nhập khá, công việc giúp tôi tiếp xúc nhiều với các đối tác, hay tham gia các buổi gặp gỡ khách hàng, tiệc tùng… Tôi cũng có vẻ ngoài khá sáng sủa nếu không muốn nói là bảnh trai, phong thái đĩnh đạc, luôn hòa đồng, vui vẻ với mọi người. Chính vì vậy, rất nhiều người tôi gặp, cả nam và nữ đều có cảm tình, trong số đó không ít cô muốn tiến tới quan hệ tình yêu, hôn nhân. Tuy nhiên, tôi đều không xác định vì biết mình không thể làm bố, không thể cho người phụ nữ hạnh phúc làm mẹ.

    Vậy mà không biết duyên phận đẩy đưa thế nào tôi tình cờ gặp em trong một buổi họp lớp cũ. Em là cô gái trầm tính, ngại giao tiếp, không hoạt bát, chủ một hiệu may nhỏ tại nhà. Sau lần đó, em không ngừng nhắn tin cho tôi. Tôi chẳng để ý cho đến khi thấy lượng tin nhắn ngày càng nhiều nên cũng trả lời qua lại. Sau đó, tôi cố tránh mặt, thậm chí đổi cả sim nhưng em vẫn dò hỏi bạn bè, công ty tôi và tìm ra số tôi, lại tiếp tục nhắn, rồi gửi bánh dịp sinh nhật…, nói chung là muốn tiến đến với tôi. Biết vậy, tôi nói em hãy đi tìm một người đàn ông khác đúng nghĩa hơn, yêu thương em thật lòng. Rồi em cũng xa một thời gian nhưng sau đó quay lại và nhắn tin cho tôi là thử yêu người khác nhưng không thể quên tôi.

    Tôi mời em cà phê để nói thẳng là không hợp, không cảm xúc sao đến với nhau. Em khóc rất nhiều và hôm sau lại nhắn tin nói quyết không buông tha tôi, muốn đi đến hôn nhân. Thời gian sau đó tôi gặp khó khăn trong công việc, chán nản, trầm cảm trong khi em vẫn nhắn tin quan tâm hỏi han. Từ sự thương hại mà đám cưới đã diễn ra, đó là sai lầm của tôi. Một cuộc hôn nhân không tình yêu, quan hệ gối chăn không suôn sẻ, cuộc nhân đổ vỡ ngay từ tuần trăng mật. Một lần nữa tôi nói với em chia tay rồi em đi tìm hạnh phúc mới đi, càng kéo dài cả hai đều đau khổ. Em bảo không thể vì đã lớn tuổi, nhan sắc không có, tính tình trầm lặng, chi ly, thích kiểm soát, hay bẳn gắt, soi mói nên việc tìm một người khác là hết sức khó khăn. Em kiên quyết không chịu ly hôn.

    Sống cùng một nhà nhưng khoảng cách giữa tôi và em thật xa cách, mỗi người ngủ một phòng, không muốn ăn cơm chung, em suốt ngày chì chiết, trách móc, thường nghi kỵ, kiểm soát mọi hoạt động của tôi vì thấy tôi hay đi công việc, gặp gỡ nhiều người, tưởng tôi có tình ý bên ngoài. Em cũng biết tôi không đủ khả năng trong chuyện ấy mà vẫn cố không tin. Cuộc sống như vậy kéo dài làm tôi càng thấy căng thẳng, mệt mỏi, nhiều khi xong việc ngồi quán cà phê hoặc rủ bạn bè đi nhậu hàng giờ chẳng muốn về nhà. Tôi cảm thấy bế tắc không lối thoát.

    Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2015

    Bạn gái không chịu cưới khi tôi chưa có nhà

    Tôi nói với bạn gái cưới nhau trước rồi vài ba năm sẽ có nhà nhưng cô ấy không đồng ý. Mỗi lần nhắc đến vấn đề này chúng tôi lại không có tiếng nói chung. 


    Tôi 24 tuổi, người Khánh Hòa, gia cảnh cận trung bình, đang sống một mình và làm việc tại TP HCM, thu nhập khoảng 12 triệu đồng một tháng. Bạn gái người Hà Nội, hơn tôi một tuổi, đang làm cho công ty nước ngoài, thu nhập tầm như tôi. Chúng tôi quen nhau từ năm 2014, rất vui vẻ và không có mâu thuẫn, cãi cọ gì, duy chỉ có một việc làm tôi cảm thấy lo lắng. Bạn gái tôi muốn có nhà ở TP HCM (trả góp cũng được) mới chịu cưới. Cô ấy chịu áp lực khá lớn từ gia đình do có nhiều bà con, người quen trong này giới thiệu người có điều kiện hơn, vì thế cô ấy cũng muốn có nhà cho ổn định.

    Tôi đã tìm hiểu vài dự án nhưng các gói vay mua nhà của Nhà nước khó tiếp cận, với lại số tiền tích lũy của tôi chưa đủ để mua nhà. Tôi nói với bạn gái cưới nhau trước rồi vài ba năm sẽ có nhà nhưng cô ấy không đồng ý. Mỗi lần nhắc đến vấn đề này là chúng tôi lại không có tiếng nói chung.

    Bạn gái tôi nói cô ấy sợ không trụ được trước áp lực gia đình, cuộc sống và có thể chia tay (có thể trong ít tháng nữa). Mong các anh chị cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn.

    Có nên cho bố biết mình bị bệnh trầm cảm

    Em vẫn cảm thấy hơi bất an trong lòng nếu mình không nói sự thật với bố, phải chăng chính điều này khiến thỉnh thoảng em vẫn mất ngủ?


    Em là sinh viên năm thứ ba ngành lọc hóa dầu của một trường đại học ở Hà Nội, chị họ là giảng viên trường này, bạn bè của bố cũng làm trong ngành dầu khí; nói thật về tương lai của mình em không phải lo lắng lắm. Ấy vậy mà em lại mắc một căn bệnh về tâm lý từ cách đây một năm rưỡi, đó là bệnh trầm cảm. Hiện tại em đã đến giai đoạn cuối của quá trình điều trị bệnh theo phác đồ của bác sĩ ở Viện sức khỏe tâm thần Trung ương. Em muốn chia sẻ câu chuyện của mình lên đây để xin lời khuyên của các anh chị có kinh nghiệm sống.


    Bệnh trầm cảm điều trị rất tốn kém, gia đình em cũng thuộc dạng khá giả, không phải lo nghĩ về kinh tế nhưng em vẫn giấu bố hơn một năm nay, chỉ có mẹ biết. Thỉnh thoảng em có nhờ mẹ trợ giúp thêm tiền để mua thuốc điều trị khi cảm thấy túng thiếu. Bố em là người nóng tính và gia trưởng với vợ con nhưng ông lại được họ hàng, hàng xóm và những người xung quanh rất quý vì sống thẳng, thật và tốt với mọi người. Em giống bố đến 80%, duy chỉ có điều hiền hơn và không nóng tính như bố.

    Như thế vẫn là chưa đủ, em cảm thấy giữa bố và mình còn một khoảng cách nào đó, có lẽ vì bố rèn luyện cho em tính tự lập từ bé. Với mẹ thì ngược lại, em luôn chia sẻ với mẹ mọi thứ, chắc vì mẹ đã chịu nhiều đau khổ trong cuộc đời nên em thương mẹ nhiều lắm. Khi căn bệnh trầm cảm lên đến đỉnh điểm, em nghĩ đến tự sát nhưng nhìn mẹ em lại tự tát vào mặt mình và nhủ: "Mày đã làm gì để mẹ an nhàn và sung sướng chưa mà muốn chết rồi”, lý trí của em đã chiến thắng được hành động.

    Hồi năm nhất, bố gửi tiền cho em nhưng toàn nhớ nhầm, em lại ở một mình nên việc chi tiêu cũng không được thoải mái, kết quả học tập lại sút kém. Chính vì thế bố nghi ngờ em chơi lô đề, cá độ bóng đá. Em buồn lắm, suy nghĩ miên man, nhiều đêm mất ngủ rồi trầm cảm.

    Từ đầu năm ba đến giờ em đã chuyển về ở cùng với bạn học cùng lớp (việc này bố vẫn chưa biết, duy chỉ có mẹ và em trai em biết). Em trai em năm nay cũng thi đại học, nếu đỗ sẽ xuống ở cùng em. Trong lúc khó khăn ấy em đã nghĩ ra cách kiếm tiền để mua thuốc điều trị bệnh, tự tay lập ra một website bán hàng. Dĩ nhiên những lúc bận, không xoay xở kịp em vẫn nhờ sự trợ giúp của mẹ.

    Thời gian gần đây em đã đi học thiền kết hợp với uống thuốc, suy nghĩ tích cực nên tình hình cải thiện rất nhiều. Dù vậy em vẫn cảm thấy hơi bất an trong lòng nếu mình không nói sự thật với bố, phải chăng chính điều này khiến thỉnh thoảng em vẫn mất ngủ.